Sách Đọc Trong Tháng Ba

Sách Đọc Trong Tháng Ba

So với mấy cuốn nhỏ xinh dễ nuốt tháng trước thì sách tháng Ba dày hơn, nặng hơn, đọc lâu hơn.

Sorry I’m late (I didn’t want to come)

Sách viết hài dễ sợ. Jessica Pan là một shy introvert (shitrovert). Chị ta sợ đám đông, luôn toát mồ hôi hột khi đối mặt với người lạ nên thường thu mình lại. Thế giới của chị chỉ có chồng và những người bạn thân. Khi bạn thân chuyển đi thì chị rơi vào tình trạng chới với. Sau một sự cố thì chị ta quyết định thay đổi … nhân dạng của mình.

Mấy đứa hướng ngoại (extrovert) có vẻ ngon đúng không? T sẽ bắt chước tụi m. Tưởng gì, tụi m làm được gì, t sẽ làm theo. Gặp người lạ, diễn hài độc thoại, học kịch ứng tác, dự sự kiện, gặp bạn bè qua ứng dụng ghép đôi, tự tổ chức tiệc. T sẽ làm thử hết.

Sách và nước rửa tay là không thể thiếu trong lúc này :))

Vậy là cô ấy quẳng mình ra trong 1 năm thật. Những gì chị ấy thu lại được có cái hay ho, có cái không. Thực tế là Jess vẫn cạn “năng lượng” sau mỗi lần thử sức. Nhưng cô học được “kỹ năng extrovert” nên có thể hướng ngoại khi cần. Không dán mình bất định trong một cái nhãn quả có nhiều trải nghiệm thú vị.

Cuốn sách này cũng góp phần gợi cảm hứng cho mình thành lập và duy trì MindTriibe (mindtriibe.club/). Sẽ thế nào nếu bạn nói về cuốn sách của mình với một cộng đồng những người lạ? Liệu bạn có thể thực tập nghe sâu câu chuyện người khác, nói sâu chuyện của mình mà không sợ bị phán xét? Mình và nhiều bạn ở MindTriibe tin là nó có ích. Và Jess Pan cũng ủng hộ :)) Nên nếu bạn muốn, hãy tham gia với tụi mình ei. Nhân dịp đang cách ly toàn xã hội nè. Tham gia để 15/4 meet-up online nào.

Link sách tiếng Anh

Atomic Habit

James là một tác giả, blogger đi lên nhờ sự … đều đặn trong thói quen của mình. Anh quả quyết thế.

Có thể đúng thật, vì qua cái bố cục các phần và ngôn ngữ của sách thôi đã thấy một phong cách rất … Clear. Cực kỳ rõ ràng, rành mạch, ngắn gọn, đứt đoạn. Mọi thứ trong sách được bố trí có vẻ quen thuộc, người đọc luôn biết sắp tới sẽ đến phần nào, có gì trong đó. Không hề lan man, điều mình cực ghét (Robin Sharman). Nên dù đọc tiếng Anh thì nó cũng dễ nuốt.

James không ngần ngại bày tỏ quan điểm này kia của ai, lấy từ đâu. Anh coi việc kế thừa từ những “bậc thầy về năng suất” như Charles Duhigg hay Tim Ferris là chuyện cần thiết. Sách có tổ chức nhưng không chán, mình đọc lúc đi ngủ mà. Điều bất ngờ và lôi cuốn nằm ở nội dung câu-chuyện-nghiên-cứu anh kể và liên hệ nó với việc chọn, xây dựng, duy trì thói quen tốt và loại bỏ thói quen xấu.

Một điều mình tâm đắc trong này chương đầu tiên về Identity – Nhân dạng. Bạn tự nhận là người sống tối giản? Là người sống tằn tiện (frugallism)? Là thợ máy? Là tác giả? Là người du hành? Bạn tự nhìn nhận mình là ai thì nhiều khả năng sẽ hành xử như họ. Theo mình đây là một kiểu tích cực của việc “tự dán nhãn”.

Nhưng cũng cẩn thận. Nếu bạn tự nhận mình là giám đốc hay founder của một thứ. Khi thứ đó mất đi bạn sẽ chới với. Vậy thì hãy tự dán nhãn mình thành một “thứ gì đó” không gắn với một thứ cụ thể nào. Tui là người kết nối mọi người? Tui là người thích xây cái mới? Dù có mất đi cái gì, ít nhất bạn vẫn là bạn. 😁

Link sách tiếng Anh
Link sách tiếng Việt

Chúc bạn đọc vui,

The Too Blue Scientist

COMMENTS