An lạc từng bước chân

An lạc từng bước chân

Đây là lần đầu tiên mình đọc sách của Thầy Thích Nhất Hạnh.  

Trước giờ mình khá dè dặt với những gì liên quan tới tôn giáo. Thật vậy, mình thấy vui khi mình sinh ra tự do về mặt tôn giáo: không ai ép buộc, không học về tôn giáo. Mình thoải mái dù không có đức tin vào tôn giáo.

Thực ra thì hồi còn bé xíu, mình cũng bị ảnh hưởng lớn bởi ba mẹ về phong tục tập quán thờ ông bà, tổ tiên. Mình gặp chuyện gì khó là mình “cầu xin” dữ lắm, học hành hay tình duyên đủ cả. Lớn lên thì bớt đi. Mình nhận ra điều này mỗi đêm giao thừa đi chùa với mẹ. Dần dần mình ít cầu xin, ít thắp nhang trong chùa.

Đêm giao thừa hôm qua mình cũng đi chùa, đứng trong chánh điện quan sát mọi người (mình không biết gọi họ như thế nào cho đúng) tụng kinh và mình thực tập thở như trong sách hướng dẫn.  

Dạo cuối năm mình bị stressed khá nhiều nên mình nghĩ cần có một “đối trọng” ngồi lên phía bập bênh còn lại để đảm bảo sự cân bằng. Mình tìm các sách về tập thở, tập thiền để đọc. Mình cần sự cụ thể, may thay Thầy Thích Nhất Hạnh viết thành từng bước và hướng dẫn kỹ càng nên mình cũng theo được. Các bài tập Thầy đưa ra mình thấy là khá cơ bản và dễ làm, mình chỉ cần có vậy thôi.

Còn về từ ngữ trong sách thì có những thuật ngữ mình ít thấy, chắc là ngôn ngữ trong tôn giáo, nên mình đọc chứ không hiểu lắm. Các bài tập mình thực hiện chưa tốt, vì khả năng tập trung còn kém. Chút chút là thấy một “tên lạ mặt nào đó” từ bên ngoài lướt qua dòng suy nghĩ. Có điều mình thích cảm giác tập trung vào hơi thở như vậy và sẽ tiếp tục đọc thêm một số sách khác để tìm hiểu.  

À. Chúc mừng năm MỚI.

COMMENTS