Điểm kì dị: bài thơ ngắn về nguồn gốc vũ trụ của vạn vật và ý nghĩa của “nhà”

Điểm kì dị: bài thơ ngắn về nguồn gốc vũ trụ của vạn vật và ý nghĩa của “nhà”

SINGULARITY
by Marie Howe

(after Stephen Hawking)

Do you sometimes want to wake up to the singularity
we once were?

so compact nobody
needed a bed, or food or money —

nobody hiding in the school bathroom
or home alone

pulling open the drawer
where the pills are kept.

For every atom belonging to me as good
Belongs to you.
   Remember?

There was no   Nature.    No
 them.   No tests

to determine if the elephant
grieves her calf    or if

the coral reef feels pain.    Trashed
oceans don’t speak English or Farsi or French;

would that we could wake up   to what we were
— when we were ocean    and before that

to when sky was earth, and animal was energy, and rock was liquid and stars were space and space was not

at all — nothing

before we came to believe humans were so important
before this awful loneliness.

Can molecules recall it?
what once was?    before anything happened?

No I, no We, no one. No was
No verb      no noun
only a tiny tiny dot brimming with

is is is is is

All   everything   home


Giải thích: Singularity (hay điểm kì dị) là một điểm trong không thời gian nơi mà mật độ vật chất của một thiên thể được dự đoán lớn vô cùng. Tức là rất nhiều vật chất được tập trung lại, đặc quánh trong một thể tích rất nhỏ. Thuyết vụ nổ lớn Big Bang cho rằng vào lúc ban đầu chưa có gì, vũ trụ mà ta đang tồn tại trong đó từng là một điểm kì dị.

Như vậy, suy rộng ra từ thuyết Big Bang, con người, với cây cỏ, động-thực vật, vi khuẩn, nấm, nhựa, kim loại, phi kim, nước, … đều có cùng một nguồn gốc. Vũ trụ là chúng ta, chúng ta là vũ trụ.


Tạm dịch thơ:

Đã bao giờ bạn muốn nhận ra điểm kì dị
mà ta đã từng ở đó?

chật hẹp tới nỗi không một ai
cần tới giường, hay thức ăn tiền bạc —

không ai phải trốn trong phòng vệ sinh của trường
hay ở nhà một mình

mở ngăn kéo
nơi những viên thuốc được cất trữ.

Tất cả những nguyên tử làm nên tôi
Cũng đều thuộc về bạn. Bạn nhớ chứ?

Từng chẳng hề có Thiên nhiên. Không có
họ. Không có những phép thử

để xem con voi
có tiếc thương đồng loại của mình hay

rặng san hô có cảm nhận được sự đau đớn. Đại dương ngập rác
không nói tiếng Anh, tiếng Ba Tư hay tiếng Pháp;

liệu chúng ta có nhận ra những thứ chúng ta từng là

– chúng ta từng là đại dương và trước đó

bầu trời từng là mặt đất, và muôn thú là năng lượng, còn sỏi đá
từng là chất lỏng và những ngôi sao chính là vũ trụ, còn vũ trụ thì

chẳng là gì – chẳng là gì cả

trước khi chúng ta tin rằng loài người quá đỗi quan trọng
trước cả sự cô đơn nghiệt ngã này.

Liệu những phân tử có nhớ lại điều ấy?
điều đã từng là? trước khi mọi thứ bắt đầu xảy ra?

Chẳng hề có Tôi, chẳng có Chúng ta, chẳng có ai cả. Không có quá khứ

Không có động từ không có danh từ

chỉ có một cái chấm nhỏ nhỏ li ti li ti lấp lánh lấp lánh

là là là là là

Tất cả mọi thứ nhà


Xem tác giả Marie Howe đọc bài thơ:

Nguồn bài thơ tiếng Anh: https://poets.org/poem/singularity

Phim ngắn minh họa bởi hình vẽ nghệ sĩ Elena Skoreyko Wagner dưới nền nhạc của nghệ sĩ vĩ cầm Zoë Keating.

Hình minh họa bài viết chụp từ video clip.

Tham khảo tại: https://www.brainpickings.org/2020/04/23/singularity-marie-howe-animated/

Trước khi bạn rời đi

Đây là một số điều bạn có thể làm nếu thích bài viết này.

Theo dõi trang Facebook của The Too Blue Scientist

🍎 Ủng hộ The Too Blue Scientist

🌈 Viết thư cho mình

🍻 Ghé thăm Bộ lạc sách MindTriibe

👉 Gửi bài viết tới bạn bè, người mà có thể hứng thú với nó

🗄 Đọc thêm bài viết khác về sách

💌 Đăng kí nhận bài viết mới

COMMENTS