
anh ơi
em con ơi
em ơi
dạo này có
tiếng Quảng Bình hay tìm tôi
tiếng ấy gọi “anh ơi”
tiếng ấy ghi “em con ơi”
tiếng ấy là
tiếng “ơi” tôi đánh mất
tiếng “ơi” không ngang như giọng Bắc
tiếng “ơi” vuốt lên như vầng trăng
thả tôi giữa khoảng trống
trong siêu thị, khi mẹ gọi “Hải ơi”
to, giữa những hành lang kệ hàng vượt mặt
đầy người lạ mặt
tôi đỏ bưng, ngượng chín
chỉ mong tìm mẹ cho nhanh
để không phải nghe thêm tiếng gọi
trong nhà, tiếng bố gọi “Hải ơi”
hay kèm thêm tiếng hú
như đàn ông Bắc hay gọi nhau
gằn gằn khỏe khoắn khàn khàn
tiếng “ơi”, một nửa tiếng “ôi”
trẻ con chúm chím
tôi luôn còn bé
“anh ơi” không mấy khi nghe
dạo này tôi ít “ơi” ai
tiếng “ơi” như chia ly báo trước
tiếng “ơi” gọi người đi xa
khi người muốn tìm lại người
bà ơi
bố ơi
mẹ ơi
anh ơi
em ơi

