Thất bại trông như thế nào?

Thất bại trông như thế nào?

Hôm nay mình nhận email từ OSU báo rằng đơn xin học sau đại học của mình bị từ chối.

Screenshot_1.jpg

Cùng với KSU, đây là thất bại thứ hai trong mùa giải xin đi du học đầu tiên của mình, nếu việc này còn tiếp tục. Mail bảo rằng có rất nhiều nhân tố liên quan tới việc chấp nhận hay từ chối những applications, trong đó bao gồm bảng điểm chính thức, điểm bài thi, thư giới thiệu, giới hạn tuyển sinh, cơ cấu nhân sự của trường và khoa. Tức là rất nhiều thứ liên quan tới thất bại này mà mình có thể vin vào đó để bớt buồn.

Nhưng mà mình vẫn rất buồn và thất vọng. Trong đầu mình đã có những viễn cảnh mơ mộng kiểu nếu đậu thì “tao sẽ viết blog chia sẻ rằng cái này không quan trọng, cái kia không quan trọng, cứ có quyết tâm là sẽ vượt qua hết”. Để bấm nút nộp ba cái hồ sơ kia, nói thật thì trong giai đoạn đó, mình đã phải cố gắng hàng ngày để vượt qua những cơn stress kinh khủng.

Ngày đi dạy, tối về tự luyện IELTS. Đang mùa cao điểm trên trường thì đến thời hạn thi, lúc ấy cơ thể như phân thân ra. Xong IELTS rồi thì bắt đầu tìm trường để nộp. Sau vài đêm thì cũng truy ra danh sách trường không yêu cầu GRE. Cứ thế từng ngày trôi qua để lo cho xong ba hồ sơ. Ngày mình nộp KSU – đích ngắm đầu tiên và là cơ hội cuối cùng mùa này, cổng thông tin trường báo là mình tạo hồ sơ cách đó cả một năm. Phải mất tới một năm, mình mới vượt qua được sự trì hoãn và sợi dây “công việc hiện tại” để theo đuổi việc du học. Mình đã chấp nhận bỏ qua rất nhiều cơ hội để với tới cánh cửa xa hơn, nặng hơn.

Giờ 75% cánh cửa đã tạm thời đóng lại.

Làm gì tiếp theo? Mình chưa tính đến con đường rút lui sau khi có hết kết quả, vì tự tin quá. Làm gì tiếp theo?

Làm sao để tận hưởng cuộc hành trình trọn vẹn mà không cần chờ đợi? Rõ ràng khi đạt được một thứ mình lại lo đến thứ khác, tin rằng sau khi lo xong thì sẽ tận hưởng. Nhưng bao giờ thì mới hết lo?

Dù sao thì, mình tin rằng …

Every thing happens for at least a reason. The best is yet to come.

IMG_3123.JPG

COMMENTS